Thơ Tố Hữu

Sách được đặt tại: Thư viện trung học
Tác giả: Hoàng Thuỷ b.s.
Nhà XB: Hội nhà văn
Năm XB: 2008.
Tố Hữu tên thật là Nguyễn Kim Thành (Sinh ngày 04 tháng 10 năm 1920 – Mất ngày 09-12-2002) quê gốc ở làng Phù Lai, nay thuộc xã Quang Thọ, huyện Quảng Diễn, tỉnh Thừa Thiên Huế. Là nhà thơ đã chọn con đường Cách mạng từ thời thanh niên, trải qua những năm tháng tù đày, thơ của ông là tiêu biểu của quan niệm nghệ thuật Cách mạng. Ở Tố Hữu có sự thống nhất đẹp đẽ giữa cuộc đời cách mạnh và cuộc đời thơ. Chặng đường thơ của Tố Hữu là chặng đường lịch sử của cả một dân tộc. Ông được coi là lá cờ đầu của thơ ca Cách mạng và kháng chiến.
Tố Hữu đến với thơ và Cách mạng cùng một lúc:
“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lý chói qua tim”
Từ ấy chính là chất men say lí tưởng, chất lãng mạn trong trẻo, là tâm hồn nhạy cảm, sôi nổi của cái tôi trữ tình. Và chất men say lí tưởng ấy luôn được ông thể hiện xuyên suốt qua các tập thơ Từ ấy, Việt Bắc, Gió lộng, Ra trận, Máu và hoa, Một tiếng đờn…
“Tố Hữu là một nhà thơ lớn. nói đúng hơn, ông là nhà thơ lãng mạn cách mạng. Cả cuộc đời ông gắn bó với cách mạng. Thơ với đời là một. Trước sau đều nhất quán. Tố Hữu nhìn cách mạng bằng con mắt lãng mạn của một thi sĩ. Thơ ông dường như chỉ có một giọng. Đó là gióng hát từng bừng ca ngợi cách mạng. Đọc thơ ông trong bất cứ hoàn cảnh và tâm trạng nào. Ta cũng thấy phấn chấn, náo nức như đi trẩy hội. Đến đâu cũng nghe vang tiếng trống, tiếng kèn. Mà thơ ông đâu chỉ có trống phách linh đình như một đám rước, ông còn bắn cả 21 phát đại bác vang trời. Cho đến nay, chỉ có ông là nhà thơ Việt Nam duy nhất đã bắn đại bác trang trọng như thế.” (Trích Chân dung và đối thoại – Trần Đăng Khoa)