Endless field – Nguyễn Ngọc Tư

Sách được đặt tại: Thư viện trung học
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Dịch: Hung M. Duong, Jason A. Picard
Nxb: Trẻ
Năm xb: 2019
104tr.
Khổ: 20cm
ISBN: 9786041150225
Cánh Đồng Bất Tận xoay quanh gia đình ba người: người cha Út Vũ cùng hai đứa con là Nương và Điền. Họ từng có một mái ấm hạnh phúc, nhưng mọi thứ sụp đổ khi người mẹ bỏ đi theo người đàn ông khác, để lại những vết thương lòng không thể chữa lành. Út Vũ, từ một người hiền lành, trở thành một người đàn ông đầy hận thù. Sự phản bội của vợ không chỉ khiến ông mất đi niềm tin vào tình yêu, mà còn làm ông nhìn phụ nữ với ánh mắt đầy khinh miệt. Ông đốt ngôi nhà – nơi từng là mái ấm của gia đình – để rồi ba cha con phải lang bạt trên những cánh đồng bạt ngàn. Hai đứa trẻ, Nương và Điền, lớn lên trong sự thiếu thốn tình thương, phải học cách tự tồn tại giữa những điều khắc nghiệt của cuộc sống.
Cuộc sống của gia đình Út Vũ trở nên xáo trộn khi xuất hiện nhân vật Sương – một người phụ nữ làm nghề bị xã hội rẻ rúng. Sương được hai chị em Nương và Điền cứu giúp khỏi một trận đánh ghen. Cô đem đến sự quan tâm, chăm sóc mà hai đứa trẻ thiếu thốn bấy lâu, khiến chúng cảm nhận được chút hơi ấm của tình thân.
Tuy nhiên, với Út Vũ, Sương chỉ là hiện thân của những gì ông căm ghét. Dù Sương dành cho ông tình yêu chân thành và hết lòng vun vén, thứ cô nhận lại chỉ là sự khinh miệt. Sự ghẻ lạnh của Út Vũ khiến Sương tuyệt vọng và cuối cùng quyết định bỏ đi. Hành động này cũng kéo theo Điền – đứa em trai vốn dần nảy sinh tình cảm đặc biệt với cô – ra đi, để lại Nương và Út Vũ đối mặt với sự trống trải.
Sự ra đi của Điền khiến Út Vũ bắt đầu nhận ra những sai lầm và tổn thương mà ông đã gây ra cho hai đứa con. Từ một người cha vô tâm, ông dần chuyển sang quan tâm hơn đến Nương. Tuy nhiên, sự hàn gắn ấy lại diễn ra một cách vụng về, ngập ngừng, và muộn màng. Nương, với sự nhạy cảm và tổn thương sâu sắc, không thể dễ dàng quên đi những vết sẹo trong lòng.
Bi kịch chưa dừng lại ở đó. Một ngày nọ, Nương bị hãm hiếp trước sự bất lực của người cha. Đây là khoảnh khắc đau đớn nhất trong tác phẩm, đẩy nỗi đau của gia đình họ lên đến đỉnh điểm. Trong tiềm thức, Nương gọi tên Điền thay vì cha mình – một hành động vô thức nhưng đầy ám ảnh, như một lời trách móc cho sự thờ ơ và vô cảm mà ông từng dành cho cô.
Sau biến cố, Nương đối mặt với nỗi sợ mang thai, nhưng đồng thời, cô vẫn giữ hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn. Cô mơ về một đứa con, một cuộc đời mới, như cách để tìm lại ý nghĩa giữa những đau thương chồng chất.
